Những con đường chúng ta đã đi và những người chúng ta yêu thương đều là những dấu ấn quý giá trong ký ức của chúng ta.Ký ức chen chúc đến nỗi lấn át con đường chúng ta đã xuất phát. Tuy nhiên, một cú chạm vô ý lại dễ dàng xuất hiện trở lại, rõ ràng đến mức khiến người ta như xuất thần.Tôi thà nghĩ đó là lời hứa hão huyền, để tình yêu của chúng ta bỏ cuộc giữa chừng; Anh đã đợi một ngày lộng gió để cùng em dạo qua bờ kè xuân; Anh vẫn tin em sẽ không biến mất, thứ biến mất chỉ là thời gian và nỗi đau!
Trong hành trình cuộc đời, những người xung quanh chúng ta đến rồi đi, để lại những kỷ niệm dài hay ngắn, rồi cuối cùng cũng dần tan biến theo nếp gấp của thời gian.Thời gian thay đổi, cảm xúc đến rồi đi, chúng ta cũng dần quen với việc thờ ơ nhìn mây trôi, ngắm hoa nở rồi tàn.Nhiều khi trong cuộc đời nó im lặng. Bỏ lỡ một vài cảnh đẹp là điều đáng tiếc, rời bỏ một số người là lời từ biệt vĩnh viễn. Những người còn ở bên ta đều đáng được chúng ta cẩn thận sưu tầm và trân trọng.
Nhiều người mong muốn cuộc sống êm đềm nhưng luôn có sóng gió.Một người ôn hòa sẽ không bị tổn thương ngay cả khi anh ta trải qua những thăng trầm của cuộc sống.Những người nhạy cảm sẽ bị thủng lỗ chân lông nếu gặp phải một cơn gió dù là nhỏ nhất.Số phận sắp xếp cho mỗi người một cách bình đẳng, nhưng việc lựa chọn cách quản lý cuộc sống và ủ ấp cảm xúc của chính mình lại phụ thuộc vào tính cách của chính bạn.
Có một loại tình yêu gọi là buông bỏ. Thực ra tình yêu là như vậy. Có lẽ có chút tình yêu. Cô nhận được một lá thư từ anh từ xa ngay trước mặt cô. Ai cũng hy vọng một mối quan hệ sẽ có kết quả và không ai hy vọng một tình yêu đẹp đẽ lại kết thúc trong đau khổ.
----Bài viết được lấy từ Internet