Mẹ tôi luôn nói rằng ngay từ đầu lẽ ra tôi không nên nuôi một chú chó con.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi mang nó về nhà.
Con chó con này thuộc về một người bạn cùng lớp. Lúc đó nó còn quá nhỏ và tôi phải bảo vệ nó khỏi bị bắt nạt.
Thật dễ thương, ở trong hộp thật lòng.
Anh trai tôi và tôi xem nó hàng ngày và dành thời gian cho nó.
Nhìn nó đi, nhìn nó đi.
Nó lớn lên, oai nghiêm hơn và trở thành vua của khu phố, người lớn đều nói như vậy.
Nhưng mẹ tôi muốn bán, đã nói với mẹ không dưới mười lần, nhưng chỉ có tôi là người ngoan cố chống cự.Lần này là lần cuối cùng.Chỉ là lần này tôi không khóc thầm nữa.
Tôi biết lần này tôi không thể giữ được nữa.Không có ích gì khi khóc.
Thật bi thảm.Trong một vụ tai nạn, một chân của nó đã bị gãy.
Hôm nay, chỉ hôm nay thôi, nó đã rời đi.
Nó đã được bán.
Tôi muốn cho nó thức ăn thừa và cho nó những miếng xương thơm ngon.Và bây giờ, cái bát của nó cũng đã biến mất.
Ngày này sớm hay muộn sẽ đến.Tôi không thể nghĩ về quá khứ nữa, tôi sợ mình sẽ không thể thoát ra được.Tôi không thể nghĩ được nữa nếu không tôi sẽ lại khóc mất.Ngày này đến quá sớm.