
Khi lớn lên, chúng ta luôn nhớ lại những thăng trầm trong quá khứ của cuộc đời mà không có lý do.Điều mà thời gian trôi qua không thể lấy đi được chính là sự miễn cưỡng đọng lại trên đầu ngón tay và sự bối rối của quá khứ không biết sắp xếp lại trái tim.
Tôi đang nghĩ rằng mọi người đều có quá khứ không xác định của riêng mình, dù lớn hay nhỏ, mới hay cũ.Trong khoảnh khắc đó đã đóng băng trong quá khứ, tôi đã tích lũy bao nhiêu cay đắng và sức mạnh.Khi ấy, có rất nhiều suy nghĩ nhỏ ẩn chứa trong sự giản đơn và trong sáng, và thứ được lặng lẽ che giấu chính là một trái tim nhạy cảm và rụt rè.Điều quý giá của cuộc sống là nó không thể thay đổi được. Dù vui hay buồn đều đã là quá khứ. Vì vậy, cuộc sống dạy chúng ta học cách trân trọng. Cho dù niềm vui trong quá khứ đã nở hoa hay nỗi buồn trong quá khứ đã đơm hoa kết trái thì nó cũng tạo nên con người chúng ta hiện tại.Tôi luôn quen với việc cẩn thận nhặt lại những kỷ niệm từ bờ thời gian. Cơn gió thoảng qua tai làm rung động trái tim tôi; sóng nhấp nhô dưới chân cuốn trôi tâm trạng; bầu trời xanh phía trên đầu tôi tích tụ những suy nghĩ của tôi.Tôi cũng biết quá khứ trôi theo gió như khói và giấc mơ, không thể nghĩ tới hay theo đuổi, nhưng tôi cảm thấy như mình đang ở đó.
Tôi cũng là người đang đuổi theo một con diều.Con diều đang bay trên bầu trời và tôi đang đuổi theo nó một cách tuyệt vọng trên mặt đất. Chỉ trong quá trình đuổi diều tôi mới cảm nhận được sự chân thực của cuộc sống.Khi tôi đuổi theo một con diều, tôi thực sự đang hồi tưởng về quá khứ. Tôi không ngừng tìm kiếm chính mình đã mất trong quá khứ và tôi không ngừng tìm kiếm chính mình đã mất trong quá khứ.
Trên đường thời gian, tôi là người thả diều, hồi tưởng về niềm vui nỗi buồn của chính mình, dần dần tích lũy sức mạnh để tiếp tục tiến về phía trước, cho tôi nguồn sống ấm áp và mạnh mẽ.