Vào ngày này, có một người bạn cùng lớp mới đến trường luyện thi tiếng Anh. Cô ăn mặc rất giản dị, trên người gần như không có điểm sáng.Nhưng đôi mắt sáng như đá hắc thạch đó lại vô cùng hấp dẫn. Đôi mắt ấy như mặt hồ không gợn sóng. Chúng rõ ràng như pha lê trong nháy mắt. Họ luôn lấp lánh ánh sáng trí tuệ. Khi cô ấy nhìn bạn, ánh mắt của cô ấy có thể dễ dàng khiến bạn say đắm.
Tôi không thích cô ấy, không phải vì cô ấy đơn giản mà vì sự xuất hiện của cô ấy mang đến cho tôi cảm giác khủng hoảng mà tôi chưa từng trải qua trước đây.Tôi luôn cảm thấy tiếng Anh của cô ấy sẽ vượt qua tôi. Đối với tôi, người luôn nằm trong top 5 môn tiếng Anh, cảm giác khủng hoảng này khiến tôi vô cùng khó chịu.Vì vậy, để giữ được vị trí trong top 5, tôi đã học tiếng Anh chăm chỉ hơn và ghi nhớ các từ tiếng Anh, mẫu câu, ngữ pháp, câu và các kiến thức tiếng Anh khác nhau một cách siêng năng hơn.
Bất cứ khi nào tôi học tiếng Anh, tôi đều có thói quen tránh mặt cô ấy và tránh mọi tiếp xúc với cô ấy, dù bằng lời nói hay hành động.
Cô ấy đã nói chuyện riêng với tôi và đó là khoảng thời gian khiến tôi ấn tượng nhất.Hôm đó, tôi đang tập trung đọc chữ, vô tình liếc nhìn thấy cô ấy đang đi về hướng này.Tôi đóng cuốn sách lại và vô thức muốn rời đi. Khi cô ấy nhìn thấy tôi như vậy, cô ấy bước về phía tôi ba bước và hai bước một. Tôi miễn cưỡng hỏi cô ấy: Cô muốn gì ở tôi?Đôi mắt cô ấy chớp chớp, như thể tay cô ấy đang do dự. Cuối cùng, cô ấy nói như thể đã có rất nhiều quyết tâm: Tôi biết bạn có thành kiến với tôi, nhưng tôi không biết chính xác điều gì đã gây ra kết quả này. Tôi nghe bạn cùng lớp nói rằng tiếng Anh của bạn rất tốt, vì vậy tôi hy vọng chúng ta có thể là bạn tốt của nhau. Hãy chấp nhận anh từ từ nhé, được không?Trong giọng điệu của cô ấy có sự cầu xin, và đôi mắt đen của cô ấy khiến tôi không dám nhìn thẳng vào cô ấy. Cô nói tiếp: “Chúng ta hãy cùng nhau chăm chỉ cho kỳ thi tuần sau nhé!”, Tôi nói đồng ý và rời đi.Vào ngày thi, thời tiết đột nhiên thay đổi. Bầu trời hôm trước còn nắng bỗng mây đen bao phủ, dường như báo trước sự thất bại của tôi.Vài ngày sau, tờ giấy được trao đi. Tôi tưởng mình có thể giành được vị trí đầu tiên sau những tuần làm việc chăm chỉ nhưng không ngờ lại có được vị trí thứ hai. Tôi mạnh đến nỗi tôi cảm thấy như bị đánh vào đầu. Tôi buồn bã nhìn cô ấy, người đứng đầu, và tôi thấy cô ấy đang mỉm cười với tôi, trong mắt cô ấy tràn đầy sự động viên mà cô ấy dành cho tôi.Tôi lập tức cảm động và mắt tôi hơi ươn ướt. Cô bước tới vỗ nhẹ vào vai tôi, ánh mắt vẫn động viên tôi.Ngoài ra, không có cảm xúc không cần thiết.Sự tức giận của tôi đối với cô ấy đã tan biến ngay khi cô ấy động viên tôi. Cô ấy nhéo mặt tôi và nói: “Đừng khóc, giống như một người phụ nữ có chút oán hận vậy!”Vì thế, tôi lau nước mắt và mỉm cười rạng rỡ trước ánh mắt khích lệ của cô.
Kể từ đó, tôi và cô ấy đã ổn định cuộc sống và trở thành những người bạn tốt, tâm sự mọi chuyện.Bây giờ ánh nắng chói chang đang chiếu rọi thật đẹp, phải chăng tình bạn của tôi và cô ấy cũng trong sáng và rực rỡ như ánh nắng mặt trời?
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!