Mỗi mùa lễ hội, chúng ta càng nhớ những người thân yêu của mình nhiều hơn.Trong dịp Tết, tôi không khỏi nghĩ đến người cha kính yêu nhất của mình.
Đã hơn một năm kể từ khi bố tôi qua đời.Ông đã làm việc vất vả cả đời và chịu nhiều gian khổ; bây giờ, thời điểm tốt đẹp đã đến và anh ấy đã ra đi.
Cuộc đời của cha tôi là cuộc đời rèn luyện.Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, cuộc sống càng khó khăn hơn vì ông nội anh bị gãy chân khi làm gạch khi còn nhỏ.Tôi nghe bố tôi kể rằng khi ông bắt đầu đi làm từ năm 17 tuổi, ông đã lên thị trấn làm việc vài ngày rồi quay lại vì không có quần áo, không che đậy. Sau khi cơ quan biết được tình trạng này, anh đã được triệu tập về đơn vị để tiếp tục làm việc.
Trong Cách mạng Văn hóa, cha tôi bị chê là “tiểu Đặng Đà”. Năm 1970, khi quận phát động phong trào “Một đòn, ba phản”, ông bị buộc phải đi học thêm.Vào thời điểm đó, hơn 600 người tham gia các lớp học trong quận và được yêu cầu viết giải trình và phê bình hàng ngày. Một số đồng chí đã tự tử vì không chịu nổi đòn roi, sự ngược đãi.Không lâu sau, bà tôi qua đời. Khi bố tôi nghỉ học vội vã về thì bà tôi đã đang trên đường đến dự đám tang.Trái tim của cha tôi bị dao cứa vào, người đàn ông trưởng thành quỳ xuống khóc nức nở.Sau này, bố tôi chuyển sang Trường Cán bộ 7 tháng 5 để học. Trong thời gian học tập, ông đào đất trồng lạc, sau đó được chuyển sang làm nông dân.Sau này, sau khi cấp trên thực hiện chủ trương, anh đã quay trở lại làm việc.
Cuộc đời của cha tôi là một cuộc đời học tập.Trong suốt mấy chục năm cha tôi làm việc, chỉ cần ông cần học hỏi những công nghệ và kiến thức mới, công ty sẽ cử ông đến tham gia, và ông trở thành một chuyên gia trong việc học hỏi và thăng tiến trong công ty.Sau khi bố tôi đi học về, ông kết hợp đổi mới công nghệ, ứng dụng kiến thức mới vào công việc và đạt được nhiều kết quả.
Sau khi bắt đầu đi làm, anh tình nguyện dạy các lớp ban đêm. Để dạy tốt cho học sinh, ông đã học tập chăm chỉ hơn.Bố tôi tuy chỉ mới tốt nghiệp cấp 3 nhưng ông là người rất sâu sắc và có sức thuyết phục trong quan điểm cũng như công việc, công chúng rất thích lắng nghe.Bố tôi cũng có chữ viết đẹp. Những ngày nghỉ lễ, bạn bè, hàng xóm đều thích nhờ anh viết câu đối.Sau khi nghỉ hưu, tuy lương của bố tôi ít ỏi nhưng ông vẫn tiếp tục đặt mua báo và tạp chí trong nhiều năm. Đọc, viết và chơi kèn harmonica là ba việc anh phải làm hàng ngày.Bố tôi thích nghiên cứu sản xuất và trồng trọt thuốc lá điếu và công nghệ ghép cây ăn quả. Sau khi nghỉ hưu, ông thường đến những nơi mình làm việc để tình nguyện giảng dạy, hướng dẫn quần chúng.Trong những năm 1970 và 1980, huyện thường tổ chức các cuộc thi kỹ thuật, bố tôi đều về nhất hoặc nhì. Chậu rửa, xô sắt, bình nước nóng, cốc dùng trong gia đình đều là đồ trúng thưởng của bố tôi.
Cuộc đời của cha là một cuộc đời cống hiến.Thần tượng anh theo đuổi là Lôi Phong.Trong một bài nhật ký ông viết năm 1977 với tựa đề “Giảm chi tiêu quốc dân vì lợi ích quốc gia”, ông viết: Mỗi lần đến Sâm Châu giao hàng, tôi dùng xe nâng pallet kéo hàng từ kho sản phẩm bản địa Majiaping đến kho ngoại thương, rồi từ Meteor Ridge và Wulitui về kho để nghiệm thu trước khi quay về đơn vị. Khi đến Sâm Châu, tôi chọn cửa hàng rẻ nhất để ở.Dù được công ty hoàn trả nhưng tôi vẫn muốn dành dụm từng xu cho đất nước…
Người cha dạy con cháu học Lôi Phong.Ông luôn dạy bọn trẻ hát cùng một bài hát - "Học tấm gương tốt của Lôi Phong". Anh còn sao chép bài hát một cách gọn gàng bằng bút thư pháp và dán lên bức tường dễ thấy nhất trong phòng khách. Anh ấy dạy nó theo từng đợt và lặp đi lặp lại, chịu khó và thích thú với nó.
Vào ngày 22 tháng 3 năm 1973, dự án truyền tải điện Guijia được xây dựng tại ngã tư Xiaojiahuang Huashui.Là chỉ huy trưởng dự án truyền tải điện, bố tôi đã cùng công nhân nhập cư dỡ đá khung xe để đảm bảo tiến độ thi công.Trong một buổi làm việc, xà beng của công nhân nhập cư Li Moumou bị trượt khiến hai hòn đá nặng vài trăm kg rơi trúng ngón tay của cha anh, làm nát hai khớp ngón trỏ bên phải của ông ngay tại chỗ.Vì không được điều trị kịp thời nên các ngón tay của anh tiếp tục bị thối rữa, về sau chỉ còn lại một ít toàn bộ ngón trỏ. Sau đó, anh không đi giám định khuyết tật, cũng không nhận được một xu trợ cấp khuyết tật nào.
Ngày 23 tháng 3 năm 1982, cha tôi đến làng Mentou, thị trấn Xinglang để hướng dẫn sản xuất thuốc lá đốt bằng khói. Anh ta bị ngã từ sườn núi xuống mương và bị gãy xương cánh tay phải ngay tại chỗ. Nếu không được điều trị kịp thời, những di chứng sẽ theo anh suốt đời.
Năm 2002, nhận lời mời của thị ủy, bố tôi về quê làm cán bộ thôn.Ông chở gạo và dầu từ quận lỵ rồi một mình trở về làng, nơi ông xây cầu, đường, công trình thủy lợi và làm những việc thiết thực cho dân làng.Để hoàn thành các nhiệm vụ do thị trấn giao, anh đã dùng số tiền lương ít ỏi của mình để tạm ứng tiền dọn sạch hàng km hang động trong làng.Năm 2004, ông tổ chức cho dân làng xây dựng con đường xi măng dài 2km tới Yangmeigang.Ba năm lương hưu đều được dùng để xây dựng các công trình phúc lợi công cộng trong làng. Phải mấy năm nay làng mới trả lại số tiền gốc đã tạm ứng cho bố tôi.Năm 2004, bố tôi được huyện ủy vinh danh là cán bộ cơ sở top 10 đầu tiên.
Khi cha tôi còn sống, việc có một ông già trong đời tôi là một gánh nặng hời hợt; sau khi cha tôi qua đời, việc không được bố mẹ yêu thương đã trở thành một loại nỗi cô đơn vĩnh viễn.Cha không còn gọi điện cho tôi nữa, tôi cảm thấy trống rỗng và mơ hồ hơn bao giờ hết. Tôi trở thành một đứa trẻ không có cha.Tình cha như bầu trời, bầu trời của con đã sụp đổ.
Cha tôi đã viết đôi điều vào ngày 1 tháng 9 năm 1993: Tôi muốn trở thành một người trung thực, thẳng thắn, tiên phong và đổi mới, thực tế và dám nghĩ dám làm.Tôi treo câu trích dẫn này vào khung trong văn phòng của mình để có thể nhìn thấy nó mỗi ngày khi đi làm.Và mỗi lần nhìn thấy, tôi lại có cảm giác như nghe thấy giọng cha dặn dò, cảm giác như nhìn thấy bóng dáng cha đang bận rộn làm việc với dân làng…
Thưa cha, cha sẽ luôn sống trong trái tim chúng con!
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!