Xin không ngờ rằng tình yêu sẽ đi một vòng rồi quay về điểm xuất phát, cũng không ngờ rằng cuối cùng mình cũng tìm được bến đỗ của riêng mình trong thế giới phẳng, giống như một đường parabol không rõ quỹ đạo.Khi con diều lý tưởng của cô cuối cùng cũng bị gãy đôi cánh, Ping tiếp tục dang rộng vòng tay với chính mình.Xin cuối cùng cũng hiểu rằng tình yêu đích thực không cần quá nhiều kỹ năng, chỉ có sự chân thành mới có thể mở được lâu đài tình yêu.
Xin thích đọc thơ, thích chỉ trích và truyền cảm hứng cho một vài người bạn cùng chí hướng.Cuộc sống năm thứ hai cấp 3 vốn đã rất căng thẳng nhưng Xin vẫn chưa biết đến cảm giác buồn bã. Cô vẫn kể về Zhang Ailing, nếm thử những món ăn vặt giấu trong ngõ, rồi viết những bài ngắn khiến người ta thích thú.Nhưng Xin không biết rằng ánh mắt của Ping chưa bao giờ rời khỏi cô.Ping chưa bao giờ nói những lời ngọt ngào hay khoa trương với Xin, có lẽ vì tính cách khiêm tốn nên anh chỉ thích Xin thầm lặng và mơ về mình và Xin.Ping biết đôi vai trẻ không thể gánh vác quá nhiều hứa hẹn nên anh bình tĩnh gói ghém suy nghĩ của mình, cho phép mình không thể thắp lên những tia sáng rực rỡ trong mắt Xin.Sự bình tĩnh này kéo dài cho đến mùa xuân năm thứ hai của Ping. Khi Ping viết một lá thư rằng anh đã thức suốt đêm để viết cẩn thận cho Xin, người đang học ở xa hàng ngàn dặm, Xin đã từ chối hoàn toàn mà không cần suy nghĩ.Sau đó, Xin yêu lần đầu tiên trong đời. Vào mùa hoa nở ấy, Xin yêu say đắm nhưng cũng đầy bỡ ngỡ.Khi hoa rơi, tâm tư của Xin cũng theo gió bay đi.Ngày chúng ta chia tay, ánh hoàng hôn như máu. Xin cảm thấy tim mình đang bắt đầu rỉ máu. Xin không biết mình có sai không.Cô trịnh trọng tự nhủ, hãy mỉm cười với cuộc sống, cuộc sống sẽ phong phú hơn nếu không có tình yêu.
Xin bắt đầu tránh xa cảm xúc và thơ ca.Dù người ta liên tục gửi tín hiệu hay tấn công dữ dội vào Xin nổi bật, Xin vẫn bất động. Cô đặt những suy nghĩ tốt đẹp của mình vào một góc khác. Xin không muốn bị tổn thương bởi tình yêu nữa.Cuối cùng, với nỗi buồn chia ly tràn ngập tháng bảy, Xin tạm biệt ngôi trường đầy mộng mơ và thơ mộng, để Xín trở về quê hương.Sau khi về quê, Xin bắt đầu lặng lẽ làm việc. Không ngờ Ping cũng làm việc ở một công ty cách cô không xa nhưng cô rất ít khi gặp anh, ngoại trừ vài buổi họp lớp hàng năm.Ping thỉnh thoảng gọi điện chỉ để chào hỏi hàng ngày.Xin đã nở rộ như một bông hoa nhỏ giữa phố nhỏ. Dần dần, một số người tốt bụng bắt đầu giới thiệu Xin với những người bạn như vậy. Xin cũng đã gặp họ nhưng cô không khỏi xúc động.Cho đến khi Ping bắt đầu đi xa, không có Ping bên cạnh, không có những cuộc điện thoại và lời chào hỏi êm đềm của Ping, Xin cảm thấy mình không có chỗ dựa.Xin cuối cùng cũng nhận ra rằng chỉ có Ping mới là nơi trái tim cô thuộc về và là bến cảng nơi cô có thể neo đậu.Thực ra, tình yêu đôi khi không cần thứ tình yêu mãnh liệt, nồng nàn như vậy, nếu nó trong sáng và nhẹ nhàng thì mới đúng.
Tôi không thể biết giữa Heping có cảm giác gì, chứ đừng nói đến việc họ đã trở thành một phần cuộc sống của nhau, nhưng Xin thực sự có cảm giác hạnh phúc và cảm giác thân thuộc mà trước đây cô ấy chưa từng có.Một ngày nọ, Ping và Xin đang đi dạo trên sân chơi của trường cũ. Ping nói với Xin: "Hình ảnh em mặc áo sơ mi hoa ngày nhập học cấp 3 cứ hiện lên trước mắt anh suốt nhiều năm. Xin chợt bật khóc."Xin đã quên mất mình mặc gì ngày hôm đó từ nhiều năm trước. Lúc đó, Xin cảm thấy có điều gì đó ấm áp dâng trào trong lòng.
----Bài viết được lấy từ Internet