Bạn là ánh sáng của tôi trước bình minh. Lúc này, anh hy vọng mình sẽ không bao giờ chảy nữa, để em không biến mất.
Diều ơi dây đã đứt, em nhẹ nhàng ra đi, ai đã chặn bước chân em?Buổi tối trang điểm đậm, dưới trăng ai lại tiếc nuối tình ái?Nghĩ đến em là một nỗi buồn...---Giới thiệu
Dưới ánh trăng đầu thu, dưới bầu trời đầu thu, gió đầu thu thổi nhẹ nhàng, khi hoa cúc dại lại nở rộ, không biết khi nào, anh đã mất em.Lắng nghe âm thanh của gió và tình yêu chảy trong đầu ngón tay của bạn.
Đêm về tôi buồn và nhớ nhung.Cô đơn vẫn còn, vẻ đẹp vẫn còn.Đêm nay ta mộng, nước mắt rơi nhân gian, nhẹ nhàng nhớ năm tháng trôi qua, tiếng hát cô đơn, nỗi đau đẹp đẽ, nỗi nhớ tháng tư.
Hoa nở hương thơm, hoa rơi sầu.Trong cuộc sống, thật khó để che giấu những tổn thương trong tình yêu, con đường tình yêu bối rối khiến bạn đắn đo không biết nên ở hay đi.Những tiếng thở dài bất lực, những tiếng thở dài... ngân vang giai điệu chia tay, kéo lên tấm màn mộng chia tay cho em.
Trăng như sương, đêm như nước. Tôi nhìn sương giá trên mặt đất, nhặt ánh trăng khắp mặt đất và bước đi trong đêm trăng hoang vắng. Tôi là ký ức của ai?
Gió thổi, hoa rơi, người tản đi.Số phận đã qua, tình yêu chưa kết thúc, trong lòng tràn ngập phiền muộn.
Bạn đến từ mùa cỏ mọc, chim vàng anh bay, nhưng bạn ra đi vào mùa thu khi hoa rụng thành gò.Mọi thứ đã qua đi, chỉ còn lại những cánh hoa trên mặt đất.
Đôi mắt buồn của ai đang ẩn trong đêm tối và ngước lên?
Ai là ai trong cơn gió thu se lạnh, nhìn bầu trời đêm với những cái bóng của mình từng cặp và bày tỏ những suy nghĩ nội tâm?
Ai đã chạm vào nỗi buồn trong lòng tôi?Có phải gió không?Có mưa không?Hay những chiếc lá phong rơi?
Đang lang thang, nếu nghe thấy tiếng gió hiu hiu chắc chắn sẽ nghe thấy tiếng gọi của em.
Đang lang thang, nếu nghe thấy tiếng mưa chắc chắn có thể nghe thấy tiếng em khóc.
Lang thang, nếu nhìn thấy cánh hoa vương vãi khắp mặt đất, chắc chắn bạn sẽ thấy được nỗi lòng của tôi.
Lang thang, nếu nhìn thấy lá phong rơi, chắc chắn bạn sẽ nhìn thấy được tâm tư của tôi.
Như ai cũng biết, những xúc tu khao khát đã làm sâu thêm mùa thu cô đơn.Những ký ức rải rác đã kéo dài nỗi buồn của tôi.Những cảm giác bực bội được thể hiện qua lời nói lộn xộn của tôi.Hai dòng nước mắt trong suốt làm ướt một mảnh giấy thường.Những giọt nước mắt khô đọng lại trên khuôn mặt nhợt nhạt...
Gởi đi gió thu, thế gian chưa mở ra hy vọng. Mọi thứ đều nhạt nhòa để chứng minh sự tồn tại của tôi. Tôi chỉ có thể viết cuộc đời bằng máu, vì chỉ bằng cách này mới có màu sắc. Đợi đến lúc đó, cây bút của tôi sẽ nhúng vào máu. Khi đó, tuyết trắng sẽ in bóng tôi buồn, tôi sẽ mỉm cười với cuộc đời.
Một tờ giấy kiểm tra, một bằng chứng của nỗi buồn. Khi ngọt ngào đến nỗi buồn, tôi sẽ đưa bài thi lên trời và cầu xin Chúa phán xét.