người đàn ông bán hạt mè

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Mỹ Lộc Nhiệt độ: 603133℃

  Có một quán shaobing ở góc con phố nhỏ, người bán shaobing là một người đàn ông trung niên gầy gò.Bánh quy của anh nướng rất ngon, to và thơm. Mọi người trong gia đình đều thích ăn chúng. Tôi thường mua một ít khi đi làm về.Thời gian trôi qua, chúng tôi quen nhau và thỉnh thoảng còn trò chuyện.Tôi được biết anh ấy đến từ Hà Nam và mẹ tôi cùng quê, và chúng tôi cảm thấy gần gũi nhau hơn rất nhiều.

  Anh nghe nói mẹ tôi thích ăn bánh mè do anh nướng, anh rất vui. Anh ta bắt tôi đưa cho tôi một ít, nói là đưa cho người già dùng thử.Dù vài chiếc bánh mè không có giá trị gì nhưng đối với anh đây chỉ là một công việc kinh doanh nhỏ. Có vẻ như hoàn cảnh của anh không hề dễ dàng. Anh đã đi hàng trăm dặm từ nhà đến đây và phụ giúp gia đình bằng nghề thủ công nhỏ.Khi tôi đưa tiền cho anh ấy, anh ấy hơi tức giận và nói: Người thành thị các anh coi thường người quê chúng tôi.Nói đến đây, tôi xấu hổ không muốn từ bỏ nhưng tôi luôn cảm thấy tiếc nuối.

  Tôi về nhà và kể lại chuyện đó với mẹ. Mẹ tôi rất cảm động và nói: “Tôi không quan tâm đến người dân quê hương. Sau này tôi không thể yêu cầu ông ấy làm bánh xèo miễn phí được. Người ta không dễ dàng gì đâu”.Tôi gật đầu và nói: “Ừ, tôi không giúp ích gì cho anh ấy cả”.Người vợ nói: Anh ấy cần phải có vóc dáng tương đương với anh, vậy hãy cho anh ấy một ít quần áo cũ của anh.Tôi nói: Anh ấy không cao bằng tôi nên chắc chắn có thể mặc được bộ đồ tôi mặc trước khi tăng cân.Vợ tôi tìm thấy một số áo khoác. Tôi đã không mặc chúng vài lần và chúng còn khá mới.

  Tôi sợ anh suy nghĩ nhiều nên khi mua bánh mè lại hỏi: Hai năm nay tôi tăng cân, không mặc được bộ quần áo trước đây nữa. Tất cả đều mới. Nếu bạn không phiền thì đưa chúng cho bạn nhé?Anh ấy mỉm cười thành thật và nói: Được rồi, tại sao tôi lại không thích nó? Một bộ đồ của bạn có thể mua cho tôi cả bộ quần áo.Tôi tự tin đưa cho anh ấy bộ quần áo, anh ấy mặc vào ngay và liên tục khen ngợi.Khi tôi mua thêm bánh mè, anh ấy muốn tặng thêm một ít. Tôi nói: “Nếu chuyện này xảy ra lần nữa, tôi sẽ không mua bánh mè của anh nữa”.Anh ấy chỉ đành chịu thua mà lại cho những chiếc bánh mè tôi mua vào lò nướng để bánh mè chín vàng, giòn và thơm hơn.

  Khi Tết Nguyên Đán đang đến gần, anh cho biết sẽ về quê và sẽ không đến vào năm sau.Tôi nói: Sau này nhà tôi sẽ không bao giờ được ăn bánh mè ngon như vậy nữa. Anh mỉm cười thành thật.Hôm đó tôi đi làm về và thấy người đàn ông bán bánh mè vẫn chưa rời khỏi quầy hàng của mình. Anh ta đang đứng đó cầm một chiếc hộp các tông như thể đang đợi ai đó.Anh ấy nhìn thấy tôi và nói: Tôi đang về nhà, bắt tàu vào buổi tối.Anh ấy nói rồi đưa cho tôi chiếc hộp đựng đầy hạt vừng.Tôi vội lấy tiền ra nói: Cảm ơn.Anh ta đẩy số tiền ra rồi nói: “Đưa cho dì tôi ăn.”Tôi nói: Điều này sẽ không hiệu quả. Số tiền này sẽ được dùng để mua đồ chơi cho con bạn.Tôi chưa kịp nói hết câu thì anh ta đã quay người bỏ chạy.

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.